Nơi này không gạch ngói, chẳng xà gỗ, mọi công trình kiến trúc đều được xây đắp từ những khối đá tảng khổng lồ cao hơn đầu người, dài đến vài mét.
Bề mặt đá dẫu bị năm tháng mài mòn nhẵn bóng, nhưng vẫn thấp thoáng những đường vân chạm khắc thô ráp. Giữa các khối cự thạch không hề có chút vữa kết dính nào, thế nhưng khe hở lại khít đến mức một tờ giấy cũng chẳng thể nhét lọt.
Cũng chính nhờ những khối đá này, quần thể kiến trúc mới có thể chống chọi lại sự bào mòn của hàng ngàn, hàng vạn năm đằng đẵng mà không bị vùi lấp hoàn toàn giữa chốn thâm sơn. Dù một phần nhỏ tường đá đã đổ sập, chúng vẫn kiên cường sừng sững đứng đó.
Vòng ngoài bộ lạc là một vòng tường thành cũng được xây bằng cự thạch. Dù phần lớn đã bị dây leo và đá vụn che lấp, người ta vẫn có thể nhận ra hình dáng hoàn chỉnh năm xưa. Nó tựa như một tấm bình phong, vững chãi bảo vệ toàn bộ bộ lạc ở bên trong.




